Vu Lan 2016

Vu Lan 2016

Hình ảnh của ngày Lễ Vu Lan 2016 tại Chùa Linh Quang do Lê Lộc chụp. Rửa chân cho cha mẹ trong ngày Vu Lan đã trở thành một thông lệ hàng năm cho Phật tử Chùa Linh Quang. Người dân Nam Hàn (South Korea) rất quý trọng truyền thống này và các em học sinh từ khi còn nhỏ đã thực hành hành động báo hiếu cha mẹ rất là tươm tất. Trước khi rửa chân cho cha mẹ, các em đều phải quỳ và cúi lạy cha mẹ rất trịnh trọng và còn phải nói lời cảm ơn chân thành đến cha mẹ. Hành động này biểu lộ sự kính trọng và biết ơn cha mẹ một cách chân thành của con cái và đã làm nhiều cha mẹ rơi lệ vì xúc động trước sự hiếu thảo của con mình.

Vu Lan 2016B

Vu Lan 2016C

Vu Lan 2016D

Vu Lan 2016E

Vu Lan 2016F

Vu lan 2016G

Korean Students Wash Their Parent Feet2

TÂM SỰ CỦA CHA MẸ GIÀ

Các con yêu,

Các con hãy cố gắng chăm sóc cho ta và hãy cố gắng thông cảm cho ta cho đến cái ngày mà các con thấy ta đã già yếu!

Nếu ta ăn uống có vương vãi, nếu ta ăn mặc có luộm thuộm, hãy kiên nhẫn!” — Hãy biết rằng ta đã bỏ nhiều thời gian để dạy cho con nhiều điều nhỏ nhặt khi con còn thơ dại!

Nếu ta có nhắc đi, nhắc lại mãi một chuyện gì, cũng đừng có bận lòng! Mà hãy cố gắng lắng nghe!” — Khi còn nhỏ, các con đã đòi ta kể đi kể lại cùng một câu chuyện đến hàng ngàn lần ta vẫn chiều và làm theo ý các con !

Nếu ta không còn tự tắm rửa được nữa ! đừng cằn nhằn ta.” — Hãy biết rằng ta đã chế ra biết bao trò chơi để dụ cho con tắm khi con còn nhỏ.

Khi thấy ta chậm chạp tiếp cận với công nghệ mới đừng chê trách ta mà hãy cho ta thời gianđể tìm hiểu.” — Ta đã dạy con biết bao điều từ chuyện ăn uống, chuyện ăn mặc, chuyện xử thế, chuyện chống chỏi với những khó khăn trong cuộc đời.

Nếu ta lãng tai hay nói chuyện chậm chạp, hãy cho ta chút ít thời gian để tập trung, đừng nóng nảy hay bẳn gắt !” — Bởi điều quan trọng nhất đối với ta là được ngồi bên cạnh con, và được nói chuyện với con.

Nếu ta không chịu ăn, đừng có ép ta !” — Ta tự biết, khi nào ta đói và ta ăn được những gì. Khi đôi chân khốn khổ của ta không còn cho ta đi đứng được như ngày xưa nữa! thì hãy giúp ta giống như cách ta đã nắm tay con, dìu cho con đi những bước chân đầu tiên trong đời.

Rằng ta chẳng còn muốn sống nữa ! Rằng ta muốn chết ! Con đừng có giận dữ” — Bởi lẽ, đến một ngày nào đó con sẽ hiểu rằng đến một cái tuổi nào đó, chúng ta thật sự không còn sống nữa! Cuộc sống của ta chỉ đơn giản là tồn tại. Một ngày nào đó, con sẽ hiểu rằng cho dù con chưa đầy đủ, Ta vẫn muốn làm những điều tốt đẹp nhất cho con, muốn chuẩn bị cho con thật hoàn hảo khi con khôn lớn.

Con không phải tỏ ra buồn bã, bất hạnh, hay bó tay trước sự già nua của ta!” — Con chỉ cần ngồi cạnh ta, cố gắng hiểu những điều tốt đẹp nhất mà ta đã làm cho con ngay từ sau khi con mới được sinh ra. Hãy giúp ta bước đi. Hãy giúp ta kết thúc cuộc đời với sự thương yêu và lòng kiên nhẫn. Ðiều quan trọng nhất ta cần cám ơn các con, đó chính là:

NỤ CƯỜI và TÌNH THƯƠNG YÊU VÔ HẠN NƠI CÁC CON”

(ghi lại nhân ngày Hiền Mẫu– HC